Mỗi buổi sáng Bạn đã thật sự thức dậy chưa?

Bạn đã thật sự thức dậy chưa?

Sáng nay, điều đầu tiên bạn nhìn thấy là gì?

Là ánh sáng len qua khung cửa sổ?

Là tiếng chim ngoài hiên?

Hay là màn hình điện thoại vừa sáng lên với hàng loạt thông báo?

Có lẽ, với nhiều người trong chúng ta, câu trả lời là chiếc điện thoại.

Không phải vì có việc gì quá gấp.

Chỉ là một thói quen.

Một chuyển động quen thuộc đến mức gần như không cần suy nghĩ.

Chúng ta mở mắt, với tay lấy điện thoại, rồi để tâm trí bước ngay vào thế giới của tin nhắn, email, mạng xã hội và những điều đang chờ phía trước.

Cơ thể đã thức dậy. Nhưng bạn có thực sự thức dậy?

Nhưng liệu tâm mình đã thật sự có mặt?

Một ngày mới luôn là một cơ hội mới

Có một điều thú vị là mỗi buổi sáng đều mang đến một khởi đầu mới.

Dù ngày hôm qua vui hay buồn, thành công hay thất bại, buổi sáng vẫn đến như một lời nhắc rằng cuộc sống đang trao cho ta thêm một cơ hội để bắt đầu.

Thế nhưng, đôi khi chúng ta lại bỏ lỡ khoảnh khắc ấy.

Không phải vì cuộc sống quá bận.

Mà vì những phút đầu tiên của ngày mới sau khi thức dậy đã nhanh chóng bị lấp đầy bởi những điều đến từ bên ngoài.

Khoảnh khắc đầu tiên của ngày thuộc về ai?

Có lẽ vấn đề không nằm ở chiếc điện thoại.

Cũng không nằm ở công nghệ.

Điều đáng để suy ngẫm hơn là ta hiếm khi dành vài phút đầu tiên của một ngày để gặp lại chính mình.

Chúng ta biết rất nhanh hôm nay có bao nhiêu tin nhắn.

Biết ai vừa đăng một bức ảnh mới.

Biết thế giới đang xảy ra chuyện gì.

Nhưng lại chưa kịp biết hôm nay tâm mình đang thế nào.

Có bình yên không?

Có mệt mỏi không?

Có điều gì đang cần được lắng nghe không?

Một khoảng dừng rất nhỏ

Cuộc sống hiện đại khiến chúng ta quen với việc phản ứng rất nhanh.

Một thông báo hiện lên.

Một cuộc gọi đến.

Một email cần trả lời.

Mọi thứ đều thúc giục.

Và rồi cả ngày trôi qua trong dòng chảy ấy.

Nhưng có lẽ, sự tỉnh thức không bắt đầu bằng việc làm thêm một điều gì.

Nó bắt đầu từ việc tạo ra một khoảng dừng rất nhỏ.

Một khoảng dừng đủ để nhận ra mình đang hít vào.

Đang thở ra.

Đang bắt đầu một ngày mới.

Chỉ vậy thôi.

 

Bạn đã thực sự thức dậy chưa
Bạn đã thực sự thức dậy chưa

Vài phút bình yên trước khi thế giới lên tiếng

Có lẽ, mỗi buổi sáng đều cất giữ một món quà rất nhỏ mà chúng ta thường vô tình bỏ lỡ.

Đó là vài phút bình yên trước khi thế giới bắt đầu lên tiếng.

Trước khi những thông báo xuất hiện.

Trước khi công việc gọi tên.

Trước khi những lo toan của ngày mới kéo tâm trí đi khắp nơi.

Khoảng thời gian ấy không dài.

Có khi chỉ là một phút.

Có khi chỉ là vài hơi thở.

Nhưng đó có thể là những phút giây hiếm hoi trong ngày mà ta được ở trọn vẹn với chính mình.

Không cần làm gì cả.

Không cần cố gắng trở nên bình an.

Chỉ cần nằm yên thêm một chút.

Cảm nhận cơ thể vừa thức dậy.

Lắng nghe âm thanh của buổi sáng.

Nhận ra ánh sáng đang dần lấp đầy căn phòng.

Nhận ra mình vẫn đang hít thở.

Vẫn còn một ngày mới đang chờ phía trước.

Có lẽ, chúng ta không cần tìm kiếm sự bình yên ở đâu quá xa.

Đôi khi, nó đã có mặt ngay trong những phút đầu tiên của một ngày, chỉ là ta đã vội vàng bước qua.

Có thể ngày mai, mọi thứ vẫn sẽ như hôm nay.

Công việc vẫn đang chờ.

Những cuộc hẹn vẫn nối tiếp.

Chiếc điện thoại vẫn nằm ở đó.

Nhưng biết đâu, trước khi với tay cầm lấy nó, bạn sẽ chọn dành cho mình một khoảng lặng rất nhỏ.

Không phải để thay đổi cả cuộc đời.

Chỉ để nhắc mình rằng, trước khi gặp thế giới, mình đã kịp gặp lại chính mình.

Có lẽ, chính những phút đầu tiên của buổi sáng sẽ âm thầm định hình cả một ngày.

Khi tâm trí chưa bị cuốn vào những thông báo, những cuộc trò chuyện hay những áp lực phải hoàn thành công việc, ta vẫn còn một khoảng không rất trong trẻo.

Chỉ vài phút thôi.

Đủ để mỉm cười với một ngày mới.

Đủ để cảm nhận hơi thở đang nhẹ nhàng đi qua.

Đủ để biết rằng mình vẫn đang sống, vẫn còn cơ hội để yêu thương, để học hỏi và để bắt đầu lại.

Chúng ta không cần một buổi sáng hoàn hảo.

Không cần một nghi thức cầu kỳ.

Cũng không cần ép mình trở thành một con người khác.

Có lẽ điều đáng quý nhất chỉ là giữ lại cho mình vài phút đầu tiên ấy.

Đừng vội trao chúng cho chiếc điện thoại.

Đừng vội trao chúng cho thế giới.

Hãy dành chúng cho chính mình.

Bởi trước khi bước ra để gặp cuộc sống, điều quan trọng nhất có lẽ là ta đã thật sự gặp lại chính mình.

Một lời mời khi thức dậy

Sáng mai, khi thức dậy trước khi cầm điện thoại, hãy dành ba hơi thở thật chậm, quan sát và lắng nghe cở thể của mình.

Không cần cố gắng làm điều gì khác.

Chỉ cần nhận ra:

“Mình đang bắt đầu một ngày mới.”

Nếu chỉ ba hơi thở ấy giúp bạn hiện diện hơn một chút, thì đó đã là một khởi đầu rất đáng quý.